Tìm hiểu về ý nghĩa tu hành trong Phật giáo Thái Lan

Với Thái Lan, Phật giáo chính là quốc giáo, vì vậy mà ngoài được biết đến là “xứ sở nụ cười thân thiện” hay “thiên đường du lịch”, nơi đây còn được gọi là “đất nước của những chiếc áo cà sa”. Chính tên gọi này đã phần nào mô tả khái quát về tôn giáo lớn mà quốc gia này đang tôn thờ.

Hiện nay, dân số Thái Lan có tới 95% theo đạo Phật. Quốc gia này có 75 tỉnh thành với con số ấn tượng trên 30.000 ngôi chùa với khoảng 350.000 thầy sư. Nhà chùa đóng vai trò giữ gìn nề nếp trong xã hội và duy trì nền văn hóa truyền thống của người Thái. Chùa là nơi những đứa trẻ đi học, nơi kết duyên cho những cặp vợ chồng sắp cưới và là nơi hỏa táng người mất. Mỗi đứa trẻ được cha mẹ dắt vào chùa từ lúc 3 tuổi để học đạo lý làm người, để học và tình yêu thương, vị tha và sự nhường nhịn. Người Thái dạy trẻ từ khi tâm hồn chúng còn non nớt là một tờ giấy trắng được thấm nhuần cái thiện cao đẹp.

Đối với Thái Lan chỉ có một đạo Phật duy nhất đó chính là Phật giáo Nam Tông. Các nhà sư theo Phật giáo Nam Tông sẽ ăn mặn thay vì ăn chay trường như cách tu hành tại Việt Nam hay Trung Quốc. Với Phật giáo Thái Lan, các nhà sư tu theo “pháp tam tịnh nhục”, nghĩa là không nghe, không thấy, không biết. Khi ăn chỉ cần ăn, chỉ cần không biết trước món ăn đó là gì, không nghe thấy trước người ta biết đến, cũng không thấy người ta chế biến món ăn đó như thế nào là có thể dùng được. Nếu như một ngày sư đi ngang qua một nhà nào đó đang bàn việc ngày mai sẽ nấu heo nấu gà để cho các sư khất thực thì ngày hôm sau tuyệt nhiên sư sẽ không ghé qua, đó là bởi vì sư đã biết trước món ăn nên không thể ăn được là vậy, hay chỉ cần thấy cảnh chế biến giết heo giết gà, nghe thấy cũng là phạm vào pháp tam tịnh nhục đó.

Các nhà sư tại Thái Lan chỉ ăn vào một lần trong ngày đó là vào lúc 12 trưa, các bữa còn lại không ăn, việc chế biến thức ăn trong chùa cũng không được để các sư động tay đến bởi vì quan niệm chế biến rau củ đi chăng nữa thì cũng là nghiệp sát sanh cho nên nhà chùa thường thuê người tới nấu nướng.

Khác với các sư hay cầm bình bát đi khất thực tại Việt Nam, để người ta bỏ tiền vào. Ở Thái Lan thì không như vậy, nếu bỏ tiền thì lại chùa bỏ vào thùng công đức để nhà chùa trùng tu chùa và làm từ thiện, còn cho nhà sư đi khất thực chỉ nên bỏ thức ăn vào. Ngày trước người dân chỉ mang thức ăn bỏ vào bành bát, cứ như vậy người này bỏ chồng lên thức ăn người kia khiến thức ăn trộn lại khá hỗn độn nên bây giờ khi gặp sư khất thực người dân đều cho thức ăn gọn gàng, chia ra sẵn để vào túi ni lông để các nhà sư mang về dùng dễ hơn.

Mỗi buổi sáng các nhà sư sẽ dậy lúc 5 giờ sáng để đọc kinh, niệm Phật và khởi hành đi khất thực. Người cúng dường cho sư sẽ quỳ xuống, quỳ ở đây là quỳ áo cà sa mà sư đang mặc, sau đó sẽ được sư đọc kinh cho người cúng dường bằng tiếng Phạn. Trong kinh giáo người Thái đọc toàn bộ đều theo tiếng Phạn, bởi vì tiếng Phạn nghe êm tai và nghe sẽ sáng tâm hơn, ví dụ câu chú theo cách người Việt đọc là “Án ma ni bát nhị hồng”, thì tiếng Phạn sẽ là “Um ma ni ba mi bhum”.

Khi một người đàn ông muốn lấy vợ thì thời buổi này có lẽ chỉ cần hội đủ điều kiện có công ăn việc làm ổn định, chăm chỉ, tháo vát đỡ đần gia đình là được. Tuy nhiên, tại “xứ sở Chùa Vàng”, nếu như người đàn ông muốn muốn hỏi vợ thì câu hỏi đầu tiên sẽ nhận được là: “Anh đã đi tu chưa, đã báo hiếu cho cha mẹ mình chưa?”. Nếu câu trả lời là chưa thì sẽ không thể lấy được vợ và phải thực hiện đi tu trước.

Đối với văn hóa, tín ngưỡng của người Thái thì từ khi còn là những đứa trẻ đã phải thấm nhuần tư tưởng Phật giáo trong đầu, được nghe kinh, được thuyết giảng và tìm hiểu Phật giáo ngay từ cái nôi nhà trường, bởi vì đơn giản là bất cứ một ngôi trường nào tại Thái thì ngay bên cạnh đều sẽ có một ngôi chùa.

Người đàn ông phải đi tu là đi tu tâm dưỡng tính là một, tu là để trả hiếu cho công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ mình, nhà nao mà có con đưa đi tu thì đều vô cùng thấy vinh hạnh. Khi đi tu báo hiếu, người con sẽ làm lễ từ biệt cha mẹ tạm thời và được cưỡi voi đưa đi đến chùa, hoặc không có voi thì được đưa bằng kiệu, không có kiệu thì sẽ được cha mẹ cầm ô che đưa đi bộ đến chùa. Tại đây nhà sư sẽ đọc kinh và cạo đầu cho họ, thời gian tu tối thiểu là 3 tháng, được phát cho áo cà sa là 3 y – 1 bát, quần áo chỉ có quấn áo và không mặc đồ bên trong. Trong quá trình tu hành này nếu như phạm phải bất kì một điều cấm kỵ nào nơi cửa Phật thì sẽ phải tu lại từ đầu cho đến khi thật sự hoàn thành khóa tu của mình.

Là một đất nước dân chủ nên việc một người đàn ông đi tu mà phải nghỉ việc quá lâu sẽ ảnh hưởng phần nào đến thu nhập của gia đình cho nên khi đi tu thì chỉ cần ký vào giấy xác nhận sẽ được các công ty cho người đó nghĩ có lương, để không ảnh hưởng đến quá trình tu tập và đời sống gia đình.

Thấy đấy, Phật giáo Thái Lan có một vị trí vô cùng quan trọng, trong mỗi con người đều có niềm tin và tín ngưỡng, đều tin tưởng và cầu nguyện cho mọi điều tốt đẹp đến với mình và gia đình. Có tinh tất có linh!

Vậy là thông qua bài viết này, du khách có thêm sự hiểu biết về văn hóa cũng như ý nghĩa tu hành Phật giáo của người dân “xứ sở Chùa Vàng”. Nếu du khách muốn khám phá nhiều điều thú vị hơn về vùng đất xinh đẹp này thì hãy đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình du lịch Thái Lan nhé!